02-11-2007 Ở chốn nhân gian có người vừa bỏ cuộc chơi

02/11/2007

Cái tin thầy đã bị tai nạn mất thật bất ngờ. Thầy là một tấm gương quá đỗi mẫu mực về tấm lòng nhà giáo. Sự mất mát này quá lớn không chỉ với gia đình và người thân của thầy mà còn cả với những thế hệ sinh viên đã được thầy dạy dỗ.
Đêm, ta về, ta nằm nghe đời quạnh hiu
Ở chốn nhân gian có người đi về, về nơi cuối trời
Giọt nước mắt rơi khóc người âm thầm từ bỏ cuộc chơi
Ta về nơi đâu, anh về một cõi mù khơi cuối chiều
Đi đâu mà vội đi đâu, nắng vàng đã tắt
Đi đâu sao vội ra đi cuối trời?
Đêm, ta về, ta nằm nghe đời quạnh hiu…
Bài hát này xin dành tặng cho thầy – một người thầy đáng kính. Hy vọng vào một “nơi cuối trời” mới dành cho thầy.

30-10-2007 Nhớ mùa thu Hà Nội

30/10/2007

Hà Nội mùa thu
Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ
Nằm kề bên nhau
Phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió
Mùa cốm xanh về thơm bàn tay nhỏ
Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua
Hồ Tây chiều thu
Mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi
Màu sương thương nhớ
Bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời
Hà Nội mùa thu, đi giữa mọi người
Lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai
Sẽ có một ngày
Mùa thu Hà Nội trả lời cho tôi
Sẽ có một ngày
Từng con đường nhỏ trả lời cho tôi
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
Nhớ đến một người, để nhớ mọi người

29-10-2007 Nhìn những mùa thu đi, em nghe sầu lên trong nắng

29/10/2007

Nhìn những mùa thu đi, em nghe sầu lên trong nắng
Và lá rụng ngoài song
Nghe tên mình vào quên lãng
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng
Nhìn những lần thu đi, tay trơn buồn ôm nuối tiếc
Nghe gió lạnh về đêm
Hai mươi sầu dâng mắt biếc
Thương cho người rồi lạnh lùng riêng
Gió heo may đã về
Chiều tím loang vỉa hè
Và gió hôn tóc thề
Rồi mùa thu bay đi
Trong nắng vàng chiều nay, anh nghe buồn mình trên ấy
Chiều cuối trời nhiều mây, đơn côi bàn tay quên lối
Đưa em về nắng vương nhè nhẹ
Đã mấy lần thu sang
Công viên chiều qua rất ngắn
Chuyện chúng mình ngày xưa, anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai

26-10-2007 Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ

26/10/2007

Trời ươm nắng cho mây hồng, mây qua mau em nghiêng sầu.
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm mây âm thầm mang gió lên.
Người ngồi đó nghe mưa nguồn, ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh, ngoài sông vắng nước dâng lên, hồn muôn trùng
Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu, sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù quên lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau
Người ngồi xuống mây ngang đầu, mong em qua bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều, ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du
Người ngồi xuống xin mưa đầy, trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru, cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.
Ca khúc Mưa hồng do Khánh Ly trình bày.

25-10-2007 Suy ngẫm

25/10/2007

“Dường như người ta vẫn yêu, đến mức không thể giận dỗi, nặng lời. Và mình thì chưa bao giờ yêu ai đến như vậy?!!!” (Trích Cánh đồng bất tận – Nguyễn Ngọc Tư)
Thật lạ ở chỗ mình cũng có suy nghĩ này???

06-10-2007 “Men”

06/10/2007

Đây là lần đầu tiên mình viết một entry với trạng thái như thế này. Tỉnh táo một cách lạ thường. Có lẽ ngoại trừ những người đã nếm mùi “men” mới biết đến cảm giác của mình lúc này. Hàng ngày con người ta thường giấu mình dưới một lớp mặt nạ, không cho nó lộ ra nhưng khi có một chút “men” vào thì lớp mặt nạ đó sẵn sàng rơi rụng. Có thể chẳng ai nhìn thấy nhưng bản thân mình cảm thấy sự thoải mái và hài lòng là được. Bộ mặt thật lộ ra một cách tự nhiên và toàn diện nhất. Những bản tính thường ngày dùng để tiếp xúc ngoài xã hội không còn nữa, mình là chính mình, không e ngại, không ràng buộc. Mình thích cái cảm giác này, dường như không còn điều gì làm mình vướng bận. Cảm giác được thanh tẩy trong tâm hồn. Lời nói gió bay, mình không còn nhớ những gì đã làm mình tức giận hay ấm ức. Có thể nó là một cách “giải thoát” hay một cách giảm Stress trong cuộc sống. Với bản thân mình là như vậy.
Mỗi người ắt hẳn có một cuộc sống nội tâm nhưng không ai giống ai ở việc thể hiện nó. Muốn cho người khác chen vào hay không cũng do mỗi người.
Cuộc sống của mình do mình tự quyết định. Không nên cảm thấy thất vọng với lựa chọn của chính mình. Lối rẽ sai chưa chắc đã không tìm được một lối đi đúng đắn hơn.

16-09-2007 Cuối Tuần

16/09/2007

Một tuần làm việc đầu tiên đã trôi qua. Không biết bao giờ mình sẽ thực sự thích nghi với một môi trường như thế này?? :) Nhưng chẳng sao, cứ từ từ sẽ được. Chắc vậy, ông bà mình chẳng từng nói “dục tốc bất đạt” là gì?
Hôm trước, ở công ty mình mưa rất to. Ngồi buồn mở blog của fanclub Trịnh ra đọc thấy càng thấm thía cái nỗi buồn đó, buồn thực sự. Lúc đó chỉ muốn bật thật to nhạc Trịnh lên cho nỗi buồn đó được hiện diện. Nhưng mình chưa dám bật ở đó vì sợ ảnh hưởng tới mọi người. Đúng là nhạc Trịnh phải pha lẫn âm điệu của mưa mới thấy hay thực sự.
Khá hơn một chút, hôm nay cuối tuần mà. Mình được giải lao với món ăn tinh thần là seri chuyện “Đội quân nhí nhố” mới down được. Thật chẳng biết nói sao nữa vì mình cười đến bể bụng rồi.
Ai muốn giải tỏa tinh thần thì hãy đọc nó nhé, thực sự có ích đấy . Chon cái linhk dưới đây để down nhé. Nhớ đừng chọn cái link của rapidshare mà chọn cái gold4rum co thêm phần pass ý (vì cái rapid xoá rồi)

http://www.updatesofts.com/forums/showthread.php?t=109129

Sunday September 16, 2007 – 02:12am (ICT)

05-09-2007 Tuong Lai

05/09/2007

Mình thấy bức hình này rất có ý nghĩa. Một đôi mắt nhìn thẳng hướng về phía trước, về tương lai. Mình cũng đang nhìn như vậy nhưng hi vọng là tương lai mình hướng tới sẽ không quá xa so với nguyện vọng của mình. Sắp có một khởi đầu mới cho mình, mình sẽ nắm bắt và phát triển nó. Mình ơi cố lên nhé! Và hãy quyết định thật sáng suốt.

02-09-2007 Quoc Khanh

02/09/2007

Một bông hoa để tưởng nớ đến ngày ra đi của Bác và kỉ niệm ngày Quốc khánh cuả nước ta. Thật lạ là năm nào đến 2-9 trời cũng sẽ mưa dù it hay nhiều. Bác Hồ của chúng ta quả là một vĩ nhân của mọi thời đại.

20-8-2007 DNH’s Plan — Tho Suu Tam

21/08/2007

Đã xóa nội dung trước cho cuộc cải cách blog – No Copy Content! :D


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.