
Đứng bên này đường nhìn sang, nó luôn thấy người nó yêu đứng đó mảnh mai và gầy guộc. Từng cơn gió nhẹ thổi qua nó cũng nghe thấy những tiếng thở than từ vòm lá đó. Nó sợ một ngày nào đó phải chứng kiến cảnh người nó yêu – một cái cây nhỏ nhắn, mềm yếu sẽ bị một cơn bão vùi dập ko thương tiếc. Ngày qua ngày nó âm thầm chắt lọc nguồn sống từ đất mẹ để vươn cao lên. Nó muốn trở thành một cái cây to nhất, mạnh mẽ nhất, tán rộng nhất. Chỉ có thế nó mới có thể che chở cho cái cây đối diện nó. Tán lá nó sẽ phủ kín mặt đường che cho cả tán cây nhỏ phía đối diện, thân nó sẽ vững vàng đứng yên mỗi khi gió thổi qua và sẽ kiên cường quật lại những cơn gió đó. Nó mong rằng dưới sự che chở của mình cái cây kia sẽ luôn luôn được bảo vệ một cách an toàn nhất. Với sự nỗ lực của mình nó ngày một trở nên hoàn hảo, nó nhận được mọi sự ngưỡng mộ từ tất cả các cây cối xung quanh và dường như nó cũng cảm nhận được từng chiếc lá mong manh của cái cây đối diện bay về phía nó như khích lệ. Nhưng ngày lại ngày cái cây đối diện như đang cạn kiệt sức sống. Nó cảm thấy người nó yêu ngày càng rủ xuống, thân cây cong về phía trước và sự sống dường như không chảy được đến ngọn cây. Những cành cây ngày một gầy guộc, những chiếc lá ngày một mảnh mai, run rẩy. Khoảng cách về chiều ngang giữa nó và cái cây đó ngày một giảm nhưng chiều cao thì một xa cách. Nhưng rồi nó nghĩ nếu người nó yêu có thể dựa vào nó để sống thì nó phải tiếp tục mạnh mẽ và vững chãi hơn. Từng ngày nó cảm nhận niềm vui khi khoảng cách ngày càng thu hẹp và nó đã đủ sức mạnh nâng đỡ thân cây yếu đuối kia. Nhưng một ngày nó chợt nhận ra cuộc sống không toàn màu hồng như nó nghĩ. Hạnh phúc gần kề với nó tưởng như đã bắt được trong phút chốc bỗng tan biến. Người nó yêu đã bị chặt đi trong một ngày oi bức nhưng nhiều gió. Những chiếc lá rớt ra từ cái thân cây yếu ớt đó rụng đầy quanh gốc nó. Nó muốn đổ sụp khi nhìn người ta chặt, cưa, xẻ cái thân cây đó. Niềm hy vọng của cuộc đời nó đã tan đi khi nó nhìn về cái xe chở người nó yêu ngày càng khuất dần phía cuối con đường. Nó tự hỏi mình sẽ làm gì bây giờ, cuộc sống với nó đã không còn mục đích. Nó cứ tiếp tục vươn lên về phía ánh mặt trời trong khi ánh lửa ấm áp phía dưới tiếp thêm nhiệt huyết cho nó giờ đã tắt…







